Không Phải Spider-Man Hay Superman! Hồi Nhỏ, Tôi Đã Từng Mơ Mình Là Siêu Nhân Xanh!

Nhắc tới 5 Anh Em Siêu Nhân, hẳn là ai cũng mang theo nhiều hồi ức "đầu tiên". Vị thủ lĩnh đầu tiên muốn được trở nên – siêu nhân Đỏ. Cô gái đầu tiên mà mọi đứa con trai đều "yêu" – siêu nhân Hồng. Còn tôi, đã có một hồi ức dịu dàng với siêu nhân Xanh, anh chàng Billy hay cười.

Vào nhiều năm 95, 96, khi vừa vào lớp một, tôi chẳng hay xem tivi là mấy. Suốt ngày gợi ý ôm mấy quyển truyện tranh vì khi đó cũng vừa biết chữ. Song tối nào tôi & cô cũng xem mấy bộ phim TVB thuê ngoài tiệm gần nhà. Tới một hôm nọ, trong khi đi đổi băng, tôi nhìn thấy trong tủ có một cuốn băng dán nhãn  "5 Anh Em Siêu Nhân tập 1". Hóng không biết là cái gì vì trước đây đó tôi hay nghe cá nhân ta nói "siêu nhân" song theo mô tả lại là một anh chàng to cao mặc đồ xanh với quần chiếc quần nhỏ màu đỏ ngoài. Hóa ra có tới 5 cá nhân à!? Thế là tôi nói với chú chủ cửa hàng cho tôi thuê luôn cuốn phim đó.

Không phải Spider-Man hay Superman! Hồi nhỏ, tôi đã từng mơ mình là siêu nhân Xanh! - Ảnh 1.

Tôi vẫn nhớ hôm đó là Chủ Nhật, ngay sau cái hôm tôi thuê cuốn băng kia, tôi vừa đi lễ nhà thờ đi nên tiện thể rủ luôn thằng anh gia tộc ở lầu trên xuống để cùng xem 5 Anh Em Siêu Nhân. Tôi còn bảo "phim ni chắc mày muốn lắm!" dù khi đó tôi đã xem đâu. Song vì tôi chẳng muốn xem một mình.

Nhiều hồi ức màu xanh

Cuốn phim đó dài gần 1 tiếng, gồm 2 tập phim nhỏ gộp lại & tôi cùng với thằng anh chắc chắn chăm chú vào tivi không hề rời mắt. Hóa ra không phải siêu nhân mặc quần nhỏ mà là 5 huynh đệ siêu nhân mặc đồ đủ màu siêu ngầu! Cái cảm giác khi vừa xem xong ấy nó rất khó tả. Vừa muốn tua băng để xem lại mà vừa muốn chạy ngay ra tiệm hỏi xem có tập khác không. 

Thế là từ dạo đó trở đi, tôi & anh gia tộc của mình có thói quen xem phim cùng nhau bất cứ khi nào học bài xong. Tôi gần như không thèm đếm xỉa tới mấy quyển 7 Viên Ngọc Rồng mà khi trước đây hay ôm khư khư nữa, cũng không thèm xem phim TVB cùng cô tôi. Bao nhiêu tiền ăn vặt ở trường đều duy trì lại để hùn với anh của mình để thuê cho bằng hết mớ phim siêu nhân ngoài tiệm.

Không phải Spider-Man hay Superman! Hồi nhỏ, tôi đã từng mơ mình là siêu nhân Xanh! - Ảnh 2.

Khi đó, anh tôi muốn siêu nhân Đỏ & tự để cho tôi là siêu nhân Đen, vì tôi hay nhảy nhót giống nhân vật Zack. Ban đầu tôi chịu ngay, vì tôi rất muốn voi, mà linh thú khi biến hình của siêu nhân Đen lại là voi ma mút nên cứ nghĩ nhân vật đó đúng là dành cho mình. 

Rồi trong một lần đi ngang cửa hàng đồ chơi gần nhà, tôi thấy cá nhân ta có bán nhiều đồ chơi siêu nhân! Chính là nhiều siêu nhân mà tôi đang mê mệt. Cả nhiều con robot nữa! Các bạn biết cảm giác của con nít khi thấy thứ đồ chơi mà nó muốn rồi đó, ban đêm đi trằn trọc mất ngủ còn hơn là say nắng tuổi ô mai. 

Song tình huống tôi khi đó dường như không được tốt nên làm gì dám xin cô mua cho. Còn thằng anh tôi thì vừa biết tin là đã được ba mẹ mua tặng ngay một bộ đủ hết 5 cá nhân & cả robot. Được cho chơi cùng song tôi vẫn muốn có một bộ của riêng mình, nên khởi đầu để dành tiền cật lực.

Song mãi mà không đủ tiền. Túng quá, tôi cầm mười hai ngàn chạy ra cửa hàng đó, năn nỉ bà chủ bán cho một con lẻ. Không nghi ngờ gì là cá nhân ta không chịu, nên tôi thất thểu ra đi, khan hiếm vấn đề muốn khóc tới nơi. 

Song vừa quay đi thì bà chủ kêu lại, bảo rằng hôm nọ có bán một bộ cho ông khách kia song một con khiếm khuyết, ông mang ra đổi song thế nào đó tôi chả nhớ rõ nữa mà giờ còn sót lại siêu nhân Xanh không cử động được một bên tay. Chần chừ một thuở tôi cũng quyết định mua con siêu nhân khiếm khuyết ấy với giá mười hai nghìn, tất cả số tiền mình có. Khi này nghĩ lại thấy bà ấy hơi ác, song dù gì thuở đó tôi cũng đã rất vui vẻ, vậy là được.

Không phải Spider-Man hay Superman! Hồi nhỏ, tôi đã từng mơ mình là siêu nhân Xanh! - Ảnh 3.

Thế là thay vì siêu nhân Đen Zack, tôi lại có siêu nhân Xanh Billy, nhân vật mà mình chưa từng yêu muốn. Song tôi vẫn thỏa mãn lắm vì cuối cùng đã có xác xuất cầm một trong nhiều cá nhân anh hùng cứu thế trong tâm trí bàn tay, sướng cực kì! & rồi tôi khởi đầu chú ý vô số hơn tới Billy trong nhiều tập phim sau, rồi muốn luôn nhân vật ni. Tôi thu được ra Billy thật giống mình vì… đeo kính.

Mùa hè tuyệt tuyệt vời & duy nhất trong đời

Một ngày nọ, tập phim tôi thuê đi không còn siêu nhân Đen, siêu nhân Vàng cá nhân Việt Nam & siêu nhân Đỏ quen thuộc nữa, thay vào đó là nhiều nghệ sĩ khác. Thắc mắc vô cùng song anh chủ cửa hàng cho thuê cũng chịu, không reply được. 

Sau ni titanic lên, khám phá mới biết là do phần 2 bộ phim thay một số nghệ sĩ khác. Song siêu nhân Xanh Billy vẫn là anh nghệ sĩ cũ. Càng ngày tôi càng nể siêu nhân Xanh vì dù tính hơi hiền hậu, hay bị đôi mập ốm ăn hiếp song rất giỏi sửa chữa máy móc. Ngay cả khi mấy thứ đó nghĩ tới là tôi đã thấy mù tịt, thế là tôi khởi đầu chuyển sang ngưỡng mộ siêu nhân Xanh.

Không phải Spider-Man hay Superman! Hồi nhỏ, tôi đã từng mơ mình là siêu nhân Xanh! - Ảnh 4.

Ước mơ trở nên siêu nhân Đen chắc chắn bị thay đổi bằng việc trở nên một siêu nhân Xanh. Tôi học nhái theo câu thần chú biến hình "Triceraptors" mà chẳng biết mình đọc đúng hay không, làm theo nhiều tư thế khi biến hình & cách nói năng khởi đầu lắp bắp nhún nhường như Billy thật sự. Mùa hè năm đó, không gợi ý tôi & thằng anh gia tộc mà cả thằng em của nó, thêm 2 con bé em gia tộc đi chơi nên cả bọn chia nhau sắm vai đủ 5 huynh đệ siêu nhân hò hét múa may đủ kiểu vui vẻ tưng bừng.

Không phải Spider-Man hay Superman! Hồi nhỏ, tôi đã từng mơ mình là siêu nhân Xanh! - Ảnh 5.

Rồi cũng hết hè, nhà tôi ở là nhà ông bà nội nên mấy đứa kia cũng đi nhà tụi nó, gợi ý còn tôi với thằng anh nên tự dưng cái trò giả làm siêu nhân mỗi ngày cũng bị mất lửa. Một hôm nọ nó từ trên lầu mang xuống cho tôi hết mấy đồ chơi siêu nhân nó có, cả một bộ robot biến hình Zord mà tôi mê mẩn song không có tiền mua, với động cơ là nó chán rồi. 

Cảm giác của tôi khi đó khó tả lắm, không hẳn là giận nó mà giống như hụt hẫng khi đứa bạn thân nghỉ chơi mình ra vậy. Rồi nhiều ngày tháng gợi ý còn một mình tôi tự chơi với nhiều con đồ chơi khởi đầu trong sự chán nản. Không còn cá nhân hào hứng chung khi xem phim nên tôi cũng chả thèm đi thuê băng nữa, quay lại cái nếp xem phim TVB với cô & đọc truyện tranh như trước đây. Dần dà hồi ức đi mùa hè 5 huynh đệ siêu nhân của tôi cũng phai nhạt dần.

Quá khứ đứt đoạn hay giấc mơ thơ ấu bị lãng không nhớ

Không phải Spider-Man hay Superman! Hồi nhỏ, tôi đã từng mơ mình là siêu nhân Xanh! - Ảnh 6.

Song mà kỳ quái lắm, cái quãng hồi gian gắn bó ngắn ngủi ấy chưa bao giờ biến mất trong đầu. Có khả năng là không còn mặn mà song hễ có dịp nhắc lại là tôi vẫn cảm thấy rất phấn khích, nhớ biết rõ từng động tác khi biến hình, từng câu thần chú & cụ thể là đoạn nhạc "Go! Go! Power Rangers" cực kì gây hưng phấn. 

Có lần tôi bạc tình nghe bạn trong lớp bàn tán đi 5 Anh Em Siêu Nhân, một phần xa kỳ quái nào đó tôi không xem, song vẫn chạy tới trở thành thành viên của cùng để chứng tỏ mình cũng biết. Suốt buổi chiều hôm đó tôi rất vui vẻ, vừa đạp xe đi nhà là tức tốc chạy vào thùng đồ chơi moi ra con siêu nhân Xanh bị hư khớp tay ngày nào. 

Đã ngót nghét 3 năm trôi qua, song vừa cầm siêu nhân Xanh mà tôi xem như kho báu ngày ấy lên tay là bao nhiêu cảm giác thân thương tràn đi. Tôi lại chạy ra cửa hàng nói chú chủ cửa hàng cho thuê lại cuốn băng tập 1 song chú bảo là sang qua phim mới hết rồi vì không còn ai thuê. 

Buổi tối hôm đó tôi khốn khổ muốn khóc, cầm siêu nhân Xanh trong tay mà chẳng biết gọi tên mớ cảm nhận hỗn độn trong tâm trí. Quá khứ giống như bị đứt đoạn một phần, như cánh tay siêu nhân Xanh cố gắng cách mấy vẫn không thể giơ lên.

Không phải Spider-Man hay Superman! Hồi nhỏ, tôi đã từng mơ mình là siêu nhân Xanh! - Ảnh 7.

Mẫu minh họa figure Siêu nhân Xanh

Bẵng đi rất vô số năm sau, khi tôi đã titanic & internet xem nhiều với tốc độ tên lửa. Tôi thừa sức khám phá được toàn bộ thông tin đi 5 Anh Em Siêu Nhân, từ việc nó tên là Mighty Morphin Power Rangers cho tới việc nó thay bao nhiêu lần nghệ sĩ, bao nhiêu phần phim không giống nhau. 

Vào một ngày của năm 2010, khi tôi đang là sinh viên năm 2, tình cờ tôi đọc được một bài trích dẫn nói đi việc David Yost, cá nhân thủ vai siêu nhân Xanh Billy 3 mùa đầu tiên, từng bị nhân viên đoàn phim kì thị là cá nhân gay khiến anh bị suy nhược thần kinh suốt hai năm. 

Tôi hơi sốc, ngỡ ngàng & khởi đầu nhớ lại nhiều hình ảnh của Billy ngày đó, một nhân vật hay cười. Tôi lại đi nhà kiếm con siêu nhân Xanh năm nào song chả biết nó ở đâu nữa. Cái quá khứ từng đứt lìa nay lại đứt thêm một đoạn titanic, cùng cảm giác xót xa cho cá nhân nghệ sĩ đã thủ vai nhân vật tôi nâng niu thuở bé.

"Mình vẫn muốn là siêu nhân Xanh!"

Khi này, sau 21 năm, tôi đã không còn cái ước mơ mặc bộ đồ màu xanh, hô câu thần chú "Triceraptors" rồi leo lên Zord để chiến chống lại cái ác nữa. Nhiều siêu anh hùng mà tôi muốn cũng vô số hơn, nhiều bộ phim tôi tò mò cũng rộng hơn & chẳng còn 5 Anh Em Siêu Nhân trong số ấy. Tôi đã âm thầm chôn đi cái quá khứ đứt đoạn ấy từ lúc không kiếm được con đồ chơi ngày xưa, từ lúc khởi đầu có cảm giác căm giận vì nhiều cá nhân đã khiến Billy của tôi khổ sở.

Không phải Spider-Man hay Superman! Hồi nhỏ, tôi đã từng mơ mình là siêu nhân Xanh! - Ảnh 8.

Hình ảnh Billy hay cười sẽ không bao giờ mất đi trong tôi

Song ngày trong những ngày này, là một trong nhiều cá nhân xem suất chiếu Power Rangers đầu tiên ở Việt Nam, tôi thu được ra phần quá khứ ấy vẫn đang tồn tại rất mạnh mẽ trong trí nhớ. Nó dần hiện như Triceraptors đang chui ra từ một hốc đá, cất tiếng gầm dữ dội khi các siêu nhân đời mới biến hình lần đầu tiên trên truyền hình. 

Một phần tuổi thơ tuyệt tuyệt vời tồn tại dậy trong phút chốc song dư âm lại dài tới thật chẳng ngờ. Lần lượt nhiều tập phim ngày xưa như nhiều con đom đóm chui ra từ nhiều hốc hồi ức sâu kín nhất, hòa với thứ cảm giác hung phấn đang tiết ra trong từng dây thần kinh, khiến tôi phải hét lên & vỗ tay vô số lần trong rạp. Như thể khi đó gợi ý có tôi, Billy, các siêu nhân & nhiều không gian ám màu quá khứ cũ kĩ được tồn tại lại chân thực cùng với nhau. Song, tôi tin rằng tất thảy nhiều cá nhân giống tôi ở rạp ngày hôm đó đều manh trong mình cái cảm giác ấy.

Không phải Spider-Man hay Superman! Hồi nhỏ, tôi đã từng mơ mình là siêu nhân Xanh! - Ảnh 9.

Power Rangers của Dean Israelite thật mới kỳ quái song cũng rất thân quen. Nó giống như nút restart khiến não bộ tôi quét lại toàn bộ nhiều hồi ức con nít mà lâu nay bị treo máy, hoài niệm rồi cùng các nghệ sĩ mới bước trên một bắt đầu sáng sủa. Xin chào Billy-mới, siêu nhân Xanh chiếm trọn spot-light của đời ni, như một sự tôn trọng mà sản xuất Power Rangers dành cho David Yost & nhân vật của anh.

Viết ra nhiều dòng ni, chứng tỏ mình đã già. Song bất giác tôi vẫn muốn thỏ thẻ với bản thân rằng: "Mình vẫn muốn là siêu nhân Xanh!"


Từ Khóa : , , , ,

Bình luận